TD 24-5

Thơ Nguyễn Thái Dương: Thời gian trốn ở đâu?

Thứ ba - 26/05/2015 14:00
Thời gian trốn ở đâu? (NXB Kim Đồng) là tập thơ thứ hai của nhà thơ Nguyễn Thái Dương viết riêng cho đối tượng thiếu nhi nhưng có thể cảm nhận được ngay đây là tập thơ dành cho mọi lứa tuổi.
Bìa tập thơ mới của Nguyễn Thái Dương
Bìa tập thơ mới của Nguyễn Thái Dương

Thời gian trốn ở đâu? (NXB Kim Đồng) là tập thơ thứ hai của nhà thơ Nguyễn Thái Dương viết riêng cho đối tượng thiếu nhi.

Nhưng khi cầm tập thơ trên tay, đọc những bài đầu tiên, có thể cảm nhận được ngay đây là tập thơ dành cho mọi lứa tuổi, được chuyển tải dưới một góc nhìn lung linh nhưng đa tầng, đa nghĩa.

Lại như một lời thủ thỉ dành cho các cháu: “Tập thơ này ông bắt đầu viết khi Kiwi sắp đầy năm và Bòn Bon chờ… tượng hình. Hồi nhỏ, ông đã từng được nghe thơ từ mẹ của mình…”.

Song độc giả của ông sẽ không chỉ là một Kiwi, Bòn Bon cụ thể nào. Như trong lời đề tựa, tiến sĩ văn học Huỳnh Như Phương đã viết cho tập thơ này: “Thời gian trốn ở đâu?”, câu hỏi hồn nhiên của một bé thơ đặt ra cho ông ngoại, đụng chạm đến nỗi ám ảnh “đi tìm thời gian đã mất” của cả một đời người. (NGUYỄN DANH LAM)

Cất 

Là giấu một chốn nào

Không muốn ai nhìn thấy

Không thích bị động đậy

Bao nhiêu thứ riêng tư

Cất là giữ khư khư

Không thể cho ai biết

Cái nỗi niềm tội nghiệp:

Bài toán bị điểm không

… Ôi,  từ “cất” lạ lùng

Lúc thế này thế khác

Như máy bay cất cánh

Sao cánh lại… bay cao?

Chân tớ đi ào ào

Lại nói tớ… cất bước

Bài: dày công, mới thuộc

Sao bảo tớ… cất công?

Tớ nói như nằm lòng

Thì lại bảo… cất tiếng!

Từ “cất” quá… nhiều chuyện

May, chuyện nào cũng hay.

Thời gian trốn ở đâu?

Chỉ giùm cho cháu đi ông

Thời gian đang trốn ở không gian nào

Sân ngoài hay tận vườn sau

Giữa trời, cuối đất hay đầu nguồn kia?

Thời gian sớm đó rồi khuya

Từ tao nôi đến mộ bia đời người

Thời gian: chiếc lá đấy thôi

Từ xanh thắm đến vàng phơi lối về

Thời gian là một ngọn tre

Từ măng non đến ngày khoe… chạm trời

Thời gian là một nụ cười

Nở ra từ tiếng khóc hồi… bi bô

Từng giây từng phút từng giờ

Trôi qua có nghĩa… đừng mơ ngược về

Hiểu rồi, cháu thấy… dễ ghê:

Thời gian trốn giữa bốn bề không gian.

Bạn hàng xóm

Đường bay, mỏi cánh rồi à

Thu lu ngồi nhớ bao la rộng dài

Cũng đành trú ngụ nơi đây

Cũng đành giã biệt đất đai, bầu trời

Bạn đang bị khóa cuộc đời

Chiếc lồng son cứ trêu ngươi sớm chiều

Lòng em bỗng cám cảnh theo

Mỗi lần nghe tiếng bạn kêu nhà người

Vẫn là tiếng hót đấy thôi

Mà âm vang lại  ỉ ôi một mình

Kiếp chim từ độ xa cành

Nan lồng cắt  nát  trời xanh bốn bề...

Ngàn hoa khiêu vũ

Trưa vàng, gió thốc ngang vai

Mặt trời nghiêng nắng cho dài bóng cây

Vô vàn chong chóng xoay xoay

Hoa dầu từng cánh... xòe tay nhảy dù

Ít nhiều chú bé… bội thu

Ít nhiều cô bé mắt đu theo... đòi

Bày ra một góc chợ đời

Bán mua trong trẻo: trò chơi đồ hàng

Cánh hoa dầu ấy thật ngoan

Rủ nhau làm cuộc liên hoan lìa cành

Trước khi đáp xuống hiến mình

Điệu đàng khiêu vũ giữa mênh mông trời...
 

Nguồn: Tuổi Trẻ Online

Tổng điểm nội dung là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây